0:46 Nam tiến công Thăng Long, kế hoạch nội công ngoại kích 1:58 Trấn Nam Dương yêu cầu Trần Kiện rút quân, chuẩn bị mưu lược 3:58 Nguyễn Phúc được giao nhiệm vụ thu thập thông tin tình báo 5:13 Nguyễn Phúc ra mắt, được giao nhiệm vụ làm bản đồ hành quân 7:40 Gặp gỡ Bảo Trâm quận chúa, tình cảm dần nảy sinh 10:49 Giao ước hôn nhân giữa Nguyễn Phúc và Bảo Trâm 15:52 Nguyễn Phúc thảo bản ngôn đồ đại diệt, chuẩn bị hành động 17:49 Nguyễn Phúc gặp cha và em gái, hồi tưởng quá khứ 22:15 Gia đình đoàn tụ, cha Nguyễn Phúc nghe tin con thành hôn 26:05 Thư từ Nguyễn Phúc khiến cha đau đớn khi biết con theo Trần Kiện 30:44 Nguyễn Địa Lô từ chối theo con, quyết tâm giữ đạo trung nghĩa 32:30 Con trai thuyết phục cha không phản dân hại nước 34:43 Nguyễn Địa Lô nhận tội, bị bắt giữ vì tội phản quốc 35:56 Nguyễn Địa Lô tự nhận tội, xin chịu trừng phạt 37:07 Nguyễn Địa Lô bị xử tử, con trai đau đớn 38:58 Quân đội chuẩn bị đối phó với âm mưu của Trần Kiệm 40:33 Xét xử Nguyễn Địa Lô, xử lý tội phản quốc 41:55 Phát hiện bức ngôn đồ đại diệt, lo ngại âm mưu nội gián 42:27 Quân đội chuẩn bị đối phó với đợt tấn công của ngoại xâm 43:21 Lệnh điều quân, bảo vệ Diễn Châu, đuổi theo Trần Kiệm 44:50 Chuẩn bị lực lượng, sẵn sàng xuất binh chống giặc 46:27 Ta đã đi rồi. Còn ở đây. Vắt cho chiều. Trôn lòng lão dẫm. Muôn trùng huyệt lạnh. Quan tình giảng trưởng. Xin nhờ giấy bộ trưởng. Kết liễu mạng già. Cho đời rõ. Còn sợ chết già. Trong trường mục. Cật tiếng hy vang. Khi cho về. Mang ơi lạnh chiên trùng. Chết vô dụng. Không xứng đáng bằng canh. Ai? Ai chẳng muốn chết. Vinh hơn sống ngục. Ai không muốn mình gì. Như khiên thần. Nhưng. Làm sao cho đời rõ tất lòng. 47:55 Ai là người quân công trao nhiệm vụ. Hữu lĩnh trên một mình. Ta đối vặt. Nhưng. Sợ cây an trọng. Chất thêm nhiều. Ta trách sao. Được tiếng bất trung. Ôi lửa đốt trong lòng. Ôi dầu sôi trong óc. Ngựa trong tàu. Nhớ chiến cần. Khi gian mong. Dược đường. Trong chiều nào. Giang động trong tim. Và xứng chịu tội. Trọn lĩnh trên. Đi đòi lại. Ngôn đồ. 49:52 Phiêu kỵ tương quân người đã đến. Vương gia nhắc tương quân. Rời đây đã gần ải bắt mật chỉ của thiên triều. Xin kính chào phiêu kỵ tương quân. Quân quân. Ta thay mặt thiên triều. Chúc mừng tan anh hùng Nam Quốc. Đã sáng suốt tất thời triệu thùng cục đại nguyên. Một bước hiển dân quyền cao lọc cả ai. Lùi danh vạn thở. Vì giúp dân Nam khớt cảnh lầm. Hàng binh lửa. Ta mang theo đây bạc nếp. Ua tên Nam Dương đổi là về người. Dạng tạ ơn trấn Nam Dương đã có lòng hạ cứu. Chúc công nhỏ. Chúc tài hèn. Nào có đáng chi đâu. Nhờ đại quốc thương nên có danh viên. Tiếc là không có thân phụ cùng theo. Để phục tôi tròn câu báo hiếu. Đại trường phù cho bận tâm việc nhỏ. Không tròn chữ hiếu bây giờ. Để rồi được chữ đại hiếu về sau. Và bậm tướng quân. Phục tôi nguyện một lòng theo dương tôn về thiên quốc. Được đại quốc đem lòng ưu ái. Mang báo vật cùng chức tước thưởng bang. Nhưng thiết nghĩ. Tự thấy mình chưa có công lao chi xứng đáng. Tướng quân không xứng đáng. Thì còn ai mới xứng đáng. Ngay bây giờ. Người sẽ lập được công to. Bà dân định tấn Nam Dương thoát quang thái tử. Đến đây để nhận bức ngôn đồ đại diệt. Thưa tướng quân. Bức ngôn đồ đại diệt. Lúc nào phục tôi cũng mang theo bên người. Đưa cho ta. Như đã giao hẹn từ buổi đầu. Phục tôi chỉ giao tận tài trấn Nam Dương thái tử. Không. Phục tôi nào dám nghi ngại tướng quân. Nhưng phận tùy tướng chỉ biết thừa lĩnh. Còn mọi việc do người trên quyết định. Bức ngôn đồ muốn nộp. Phục tôi phải đợi lĩnh của dương tôn Trần Kiến. 53:52 Nguyễn Phục. Nhà ngươi có biết vật gì nằm trong chiếc tấp này không? Đây. Đây là bản danh sách của bọn hàng thần hàng tướng nước Nam. Mà ta đang nắm ta muốn sống. Là sống. Là chết. Nhà ngươi nghĩ thế nào? Khi chiếc tấp này lọt về tay của hân đạo dương Trần Quốc Trung. Thì thử hỏi số phận của bọn dương tôi sẽ ra sao. Lĩnh của ai đây chỉ có ta mới có quyền ra lĩnh. Còn đối với bọn mày. Chỉ là một lũ hàng thần lơ láo. Hàng thần lơ láo. Hàng thần lơ. Không. Dù sao. Không. Vô chất. Giận má. Áo thiên triều. Áo thiên triều không giống áo mẹ. Khôi bắt quất. Sao mà bận khuân. Châu dậy sống lòng ta. Lệ đá. Cũng sai dịch. Hồn nước sông. Kìa. Kìa kìa kìa. Ông sông. Mưa tràn. Nghe cõi lòng. Đạo nhôi tâm. Tính sâu. Cho đi bề. Lòng trung chất. 55:57 Ai xôi nàng. Vì sao nàng toán trộm. Không. Tôi không trộm. Mà chính ai kia mới là kẻ trộm. Ta trộm à. Ta trộm gì. Trộm bất ngôn đồ. Trao về tài nguyên quốc. Đây chỉ là. Đến giờ này. Mà ông còn chối gạt tôi à. Nằm trong ống sông. Có bất ngôn đồ. Đại điện Giang Sang. Báo chấp bất ngôn đồ. Nàng cũng quanh sàn bẫy. Nhưng cùng ai chăng. Cũng chỉ vì môi báo của dương gia. Cũng để ta dưỡng hầu. Quảng nạn mệnh phụ phụ nhân. Vậy ta hỏi. Ai xôi nàng. Mà nàng ống sông. Ai xôi à. Đó là hồn của Giang Sang. Tuy vì... Tự nhiên... Mờ mạng dolphin. à hồi sau. Và la lẻ. Chất nhẹ. C hè đồng chặt vỏ. Giống vỏ bà. C communauté. Chế cá sông. Th exotic cành vật. Hình hình tắc giập. Hoàng hizi. Đ Programs community. Vòng ch note. Bởi phù thê như Ý Phục, nhưng còn cha con là Đảo Trọng, chữ hiếu đâu, sao nàng toán cãi lời cha? Vậy cho cha theo hướng Đạo Dương xá thân để bảo vệ nước nhà, còn con, con vẫn vượt ai quan theo quân xâm lược. Có phải chăng là đạo hiếu, là phận con với một gia cùng cha? Bạn thôi, ta không tranh hơn thua với miệng lưỡi đàn bà. Nàng phải biết câu, tiến trị kỳ gia. Vốn dính trúng nàng, đừng để ta chiếu quân pháp, gửi ta trí tội. 59:55 Nơi gom chết, đòi thề sát son vì vẫn viết bao. Nơi đã xóa đi lời hẹn ước trong tay người bội bạc đoàn mạng kẽ chung tình. Trước sao như một mặt, nhưng dưới quên thì chẳng lại đem về. Cuộc sống dung lũa kiêu sa, mà chỉ muốn sống hiền hòa bên bờ trẻ không chui. Nhìn sang chi cạnh hài mang mù đồi, mà phải cuối đầu làm tối. Rồi để bước theo con đường chảy gắm gió ác vàng. Rồi đây, phải xuống tay diệt dời. Sẵn sao được ghé gần phố áo dài. Mà đứng trước ghé thù trong tư thế hiện đại. Bảo Trâm, Nghĩa đã chức, tôi về xưa nàng. Hãy quay bước về quê hương. Hãy cho ta gửi tiếng. Đón cả lầm đường, phải về nhà quê phương bước thêm mong. Bảo Trâm, hãy ngã ngược xuôi. Sương gió nuôi, chẳng thương qua tiết ngọc. Nàng hãy khoác hàng y, cho đợi sưới âm băng. Giàn trước xoáy dinh quốc công tiết chế. Bảo Trâm ơi, nàng hãy dùng lời tâm. Rằng lời ta giờ đành xa chân. Theo đường dinh qua xây mộng đồ chư. Ai ta thôi về quê hương. 1:03:09 Sông phù hóa rơi âm tình quê hương. Nàng hãy đi đi, nhanh lên. Kẹo Dương Gia đến đây. Ta không muốn để chỗ nào đi cũng không còn kịp nữa. Nhưng phu quân ơi, còn bất ngôn. Bất ngôn đồ sẽ về tay nguyên tướng. Sẽ dính diễn ở lại. Nghĩa là bất cứ ai biết điều bí mật của ta. Nếu không hết lòng hết dạ theo ta. Thì cũng không còn theo ai khác. Nguyễn Phúc, lẽ tử sanh Bảo Trâm đã chọn một khi quyết định chọn bất ngôn đồ. Chống lại ta và cả con nữa đó. Nhưng thưa Dương Gia. Sao? Với Dương Gia dù sao, nàng cũng nghĩa cha con. Cha con? Có nghĩa gì với cái thứ con nuôi đó? Hả? Con nuôi? Con nuôi thật à? Nguyễn Phúc, xuống tay đi. Sang đã trò, xuống tay đi. Chiếc đi. Phu quân, Bảo
Được tạo bởi AI · Có thể có lỗi