VỀ MIỀN TÂY ĂN BÁNH XÈO MẸ NẤU - HƯƠNG VỊ XA HOA NHẤT THẾ GIỚI CHÍNH LÀ CƠM NHÀ MẸ NẤU #banhxeo

Hương vị xa hoa nhất thế giới chính là cơm nhà mẹ nấu. Mời bạn về Cao Lãnh ăn món bánh xèo miền Tây do chính tay mẹ đổ cùng mình nha!
Giữa muôn vàn sơn hào hải vị nơi phố thị xa hoa, đi qua bao nhiêu nhà hàng sang trọng, lòng mình vẫn chẳng thể tìm thấy món nào ấm áp bằng chiếc bánh xèo miền Tây đong đầy tình yêu thương của mẹ. Sau những tháng ngày bôn ba ngược xuôi, hôm nay có dịp trở về lại mảnh đất Cao Lãnh bình yên, mình lại được đặc quyền làm đứa trẻ nhỏ, sà vào lòng mẹ, ngồi bên gian bếp củi đượm nồng mùi khói cay xè mắt.
Cảm giác hạnh phúc nhất là được nghe tiếng "xèo" vui tai vang lên rộn rã ngay khi mẹ nhanh tay tráng lớp bột vàng đượm, thơm lừng mùi cốt dừa béo ngậy vào lòng chảo nóng hổi.
Nhìn bóng dáng gầy hao của mẹ bên bếp lửa, đôi bàn tay gầy gộc bấy lâu nay vẫn thoăn thoắt, khéo léo chăm chút từng chút một cho chiếc bánh, lòng mình chợt trào dâng một khoảng lặng bình yên đến lạ kỳ.
Cái hay của bánh xèo quê mình là sự kết hợp hoàn hảo từ những gì tinh túy nhất của đồng ruộng, sông ngòi. Nào là những con tôm sông tươi rói đỏ au ngọt thịt, những lát thịt ba rọi xào cháy cạnh đậm đà vị nước mắm đồng, cho đến nắm giá đỗ trắng ngần thanh mát, hành tây giòn ngọt, và cả những sợi nấm kim châm dai dai, ngọt nước xen lẫn bên trong làm tăng thêm phần thanh vị. Mỗi một chiếc bánh ra lò là một tác phẩm nghệ thuật chứa đựng sự tỉ mỉ và cả cuộc đời tần tảo của mẹ.
Bánh xèo miền Tây vừa đổ xong, rìa bánh vàng ươm, giòn rụm là phải dọn ngay ra chiếc mâm tre lót lá chuối xanh. Ăn kèm với món này, linh hồn quyết định chính là rổ rau rừng mẹ vừa hái vội quanh vườn lúc xế chiều. Rổ rau gói trọn cả hương đồng cỏ nội với đủ thức vị quê nhà: chút chua thanh kích thích vị giác của lá cóc non, vị thơm nồng chát nhẹ của lá cách, rồi cả đọt bằng lăng chan chát nhưng đọng lại cái hậu ngọt ngào khó tả.
Không thể thiếu vài lá cải bẹ xanh cay nồng và mớ rau thơm đất vườn đâm chồi sau mưa.
Cách ăn bánh xèo đúng điệu cũng là cả một sự nghệ thuật. Phải dùng tay tước một miếng bánh xèo nóng hổi, gói ghém thật khéo léo, ngập trong mớ rau rừng xanh mướt, cuộn tròn lại thật chặt. Sau đó, chấm sâu miếng cuốn vào chén nước mắm tỏi ớt băm nhuyễn sóng sánh, có vị chua chua, ngọt ngọt, cay xè nơi đầu lưỡi và chút sợi cà rốt, củ cải trắng bào nhuyễn làm dưa chua. Cắn một miếng, tất cả các vị giác như bùng nổ: cái giòn rụm của vỏ bánh, vị béo của cốt dừa, vị ngọt của tôm thịt quyện cùng cái chát, chua, thơm của rau rừng và vị cay nồng của nước mắm.
Đi qua bao nhiêu vùng đất, nếm qua biết bao cao lương mỹ vị, mình mới thấu hiểu một điều: món ăn sang trọng nhất, bình yên nhất thế giới, chính là món ăn mang hương vị của tình thân, hương vị từ đôi bàn tay mẹ.
Chiều Cao Lãnh bảng lảng khói cơm, tiếng cười nói bên gian bếp nhỏ như gom hết mọi an yên của cuộc đời gửi vào lòng đứa con xa xứ. Bon chen ngoài kia mỏi mệt rồi, chỉ cần được về bên mẹ, ăn miếng bánh xèo gói trọn hương đồng gió nội là mọi bão giông đều dừng sau cánh cửa. Ngày mai lại tiếp tục hành trình bôn ba, nhưng con biết mình sẽ chẳng bao giờ cô độc, bởi hương vị bánh xèo của mẹ và tình yêu thương quê nhà luôn là điểm tựa bình yên nhất, sưởi ấm lòng con trên mọi nẻo đường xuôi ngược.
#BanhXeoMienTay #ComNhaMeNau #DacSanCaoLanh #HuongViQueNha #TinhMe #AmThucMienTay #MonNgonMienTay #CaoLanhDongThap #GiaDinhLaSo1 #YeuThuong
#VietnameseFood #BanhXeo #HomeCooking #MomCooking #MekongDeltaFood #VietnameseCuisine #TasteOfHome #FamilyLove #TravelVietNam #FoodLover
