
CẦU HIỀN

Việc trợ giúp quốc gia nhất định phải cậy nhờ bậc trung lương, bổ nhiệm sử dụng được đúng người, thì thiên hạ tự khắc được trị yên. Thế nên vua Nghiêu lệnh cho Tứ Nhạc, vua Thuấn cử ra Bát Nguyên, để thành cái thịnh đức cung kính giữ mình, làm sáng tỏ đạo “khâm minh” (đạo trị quốc mang tính tôn kính và sáng suốt). Kẻ sĩ ở đời, hiền nhân lập thân, không ai không xếp cánh giấu vảy,chờ đợi hội ngộ phong vân; ôm tài lạ chứa điều dị, mong ngóng thời cơ gặp gỡ. Thế nên bậc minh quân tìm người tài nghệ khắp nơi, hỏi rộng bậc anh hiền, tìm kiếm chốn hang cùng ngõ hẻm, không vì địa vị thấp mà không dùng, không vì từng chịu nhục mà không trọng. Xưa kia Y Doãn là người hầu ở Hữu Sân, Lã Vọng là lão hèn bên sông Vị, Di Ngô (Quản Trọng) khốn đốn trong vòng xiềng
xích, Hàn Tín khốn khổ lúc trốn chạy; Thành Thang không vì Y Doãn là kẻ vác nồi vác chảo (đầu bếp) mà xấu hổ, Cơ Văn Vương không vì Lã Vọng từng làm nghề giết mổ, câu cá mà nhục nhã, cuối cùng họ đều có thể dâng kế sách ở Cảnh Hào, mở mang làm rạng rỡ triều Ân, cầm cờ ở Mục Dã,làm hưng thịnh nhà Chu; nước Tề thành tựu được đại nghiệp sửa trị muôn phương, thực sự nhờ vào
mưu lược của Trọng Phụ (Quản Trọng), nhà Hán lấy bốn phương sáu cõi làm nhà, ấy là dựa vào kế sách của Hoài Âm Hầu (Hàn Tín). Cho nên thuyền bè vượt biển ắt nhờ công của mái chèo; thiên nga bay tận mây xanh ắt nhờ vào đôi cánh; bậc đế vương trị quốc ắt dựa vào bề tôi trợ giúp. Cho nên lúc tìm kiếm thì nhọc nhằn mà khi giao việc thì nhàn hạ; ngọc quý chiếu sáng mười hai cỗ xe, vàng ròng chất chứa hàng ngàn vạn, sao sánh bằng sự hưng thịnh khi có nhiều kẻ sĩ, cái sức nặng của một hiền nhân! Đó chính là cái quý của việc cầu hiền vậy.
Tóm tắt video
Được tạo bởi AIĐoạn trích bàn về tầm quan trọng của việc cầu hiền và trọng dụng nhân tài trong trị quốc, lấy cảm hứng từ bức tranh \"Vị Tân Thủy Điếu Độ\" và các điển tích lịch sử. Nội dung nhấn mạnh rằng sự hưng thịnh của một quốc gia không nằm ở vật chất mà ở việc tìm kiếm và tin dùng những bậc trung lương, hiền tài bất kể xuất thân.
