
SÙNG KIỆM -ĐẾ PHẠM

Bậc thánh quân trị thế, giữ gìn đức hạnh bằng Kiệm (tiết kiệm, cần kiệm). Giàu sang rộng lớn,
phải giữ bằng Ước (giản ước, ước chế); tài trí thông minh, phải giữ bằng Ngu (khiêm hạ, ngu dốt).Không vì thân phận tôn quý mà kiêu mạn với người, không vì công đức sâu dày mà tự cao tụ đại.
Mái tranh không cắt tỉa, xà gồ không đẽo gọt, xe thuyền không tô điểm, quần áo không hoa văn, bậc thềm đất không xây cao, cơm canh không cầu kỳ. Đó không phải vì ghét sự vinh hoa hay chán mùi vị thơm ngon, mà là tự đặt mình vào cảnh thanh đạm để thực hành tiết kiệm; nhờ đó phong khí thuần hậu tập tục giản phác, nhà nhà đều xứng đáng được biểu dương ban thưởng.
Hai điều này là ngọn nguồn của vinh nhục. Xa xỉ hay tiết kiệm là do người, an hay nguy là tại mình. Đóng kín ngũ quan (trước cám dỗ) thì mệnh tốt sẽ dồi dào dài lâu; để ngàn ham muốn tấn công bên trong thì mầm họa sẽ phát ra bên ngoài. Thế nên cây quế đỏ mà bị sâu mọt, ắt sẽ héo tàn mất đi hương sắc rạng ngời; lửa hồng mà ngậm khói, ắt sẽ tắt ngấm.
Qua đó mà biết được rằng Kiêu (kiêu ngạo, kiêu căng, kiêu mạn) xuất phát từ chí hướng, không tiết chế thì chí hướng lệch lạc; dục vọng nảy sinh từ tâm, không ngăn chặn thì thân xác tiêu vong. Thế nên Kiệt, Trụ buông thả tình dục mà kết cuộc gặp họa; Nghiêu,Thuấn vì biết Ước (ước thúc, ước chế, kềm chế) bản thân mà phúc đức kéo dài, chẳng phải là vấn đề này sao?
Tóm tắt video
Được tạo bởi AIBài nói chuyện nhấn mạnh tầm quan trọng của sự cần kiệm, khiêm hạ và tiết chế dục vọng để duy trì phúc đức. Thông qua việc rèn luyện lối sống thanh đạm và lòng khiêm tốn, con người có thể tránh được tai ương từ sự kiêu ngạo. Bài học kết thúc bằng câu chuyện về sự chính trực và lòng tin giữa Đường Thái Tông và các tử tù.
