SÙNG VĂN-ĐẾ PHẠM

SÙNG VĂN-ĐẾ PHẠM

forever
forever
13 Lượt xem video·3 thg 9, 2026

Thành công thì lập ra Nhạc, trị an thì định ra Lễ. Sự hưng thịnh của lễ nhạc lấy đạo Nho làm gốc.
Mở rộng phong hóa dẫn dắt tập tục, không gì cao quý hơn Văn; ban bố giáo hóa dạy dỗ con người, không gì tốt hơn Học. Nhờ có Văn mà đạo đức hưng thịnh, dựa vào Học mà rạng rỡ dòng tộc thân thích.
Không đến bên khe sâu nhìn xuống thì không biết đất dày; không dạo trong vườn văn chương thì không biết nguồn gốc của trí tuệ. Thế nên, chất liệu tre nước Ngô là quý, nhưng nếu không gắn thêm lông vũ làm tên thì cũng không tốt; bản tính dù phân biện thông minh nhưng nếu không tích lũy học hành thì cũng chẳng thể thành tài.
Vì vậy mới xây dựng Minh Đường, thiết lập Bích Ung. Đọc rộng sách vở trăm nhà, tinh tường lục nghệ, khoanh tay rủ áo mà biết được việc thiên hạ, vô vi mà soi xét chuyện xưa nay. Muốn thanh danh bay xa, đức tốt lan rộng, tỏa sáng bất hủ, chẳng phải chỉ có Học mới làm được sao? Đây là cái cách của Văn. Hai điều này (Văn và Võ) thay nhau sử dụng cho quốc gia.
Đến khi khí thế chiến tranh bao trùm khắp nơi, thành bại định đoạt nơi đầu ngọn bút; sóng lớn ngập trời, hưng vong quyết định ở một trận chiến. Lúc ấy, tất sẽ quý trọng binh khí, mà xem nhẹ trường học. Đến khi biển yên núi lặng, khói bụi đã tan, xếp lại uy thế của Thất đức (7 đức tính võ công), ban bố rộng rãi giáo hóa của Cửu công (9 công lao của văn trị). Lúc ấy, tất sẽ xem nhẹ giáp trụ mà xem trọng Thi, Thư.
Thế nên mới biết hai đường Văn Võ, bỏ một đường nào cũng không được, tùy vào thời thế mà có chỗ hơn kém, mỗi đường đều có sự thích hợp riêng.
Võ sĩ hay Nho sĩ, sao có thể bỏ ai được?