
KHỨ SÀM-ĐẾ PHẠM

Những kẻ gièm pha nịnh hót là sâu dân mọt nước. Chúng suốt ngày tranh giành vinh hoa, đua chen quyền lợi nơi triều đình. Dùng bộ dạng nịnh hót, chúng ghét người trung hiền ở trên mình;mang chí hướng gian tà, chúng sợ sự phú quý không đến với mình trước tiên. Kéo bè kết cánh bấu víu lẫn nhau, không chốn sâu nào chúng không len vào; cấu kết mật thiết phe đảng quen thói, không nơi cao nào chúng không leo lên. Vẻ mặt niềm nở giả tạo để tiếp cận với bề trên; đoán trước ý tứ chiều theo ý chỉ để làm đẹp lòng vua. Triều đình có ngàn bề tôi, vua Lỗ Chiêu Công mất nước màvẫn chẳng tỉnh ngộ; Tề Tuyên Vương (Ninh Nhất) thực chất chỉ có thể giương cây cung nặng 3 thạch
(lực kéo khoảng 60-90kg), mà bọn tả hữu lại nịnh hót tâng bốc rằng vua giương được cung 9 thạch,Tuyên Vương đến chết vẫn không hay biết; lấy mối quan hệ của người sơ mà ly gián tình thân khiến nước Tống có cái họa Y Lệ hại thái tử Tọa; Vì kẻ gian tà hại người chính trực khiến nước Sở có vụ giết oan Khước Uyển. Đó chính là những vị vua ngu muội tầm thường bị mê hoặc, khiến những trung thần hiếu tử phải khóc oan. Thế nên hoa lan cỏ huệ muốn tươi tốt, gió thu lại làm tàn úa đi;quân vương muốn được sáng suốt, kẻ gièm pha lại bịt mắt bít tai. Đó chính là cái nguy của kẻ gian nịnh. Hai điều này là gốc rễ của sự nguy vong của quốc gia.
Rèn luyện bản thân, mài giũa đức hạnh, không gì quý bằng lời trung ngôn; suy đồi đạo đức, bại hoại chính nghĩa, không gì độc bằng sàm nịnh. Ngày nay dung mạo con người ở ngay sát mắt mà còn không tự nhìn thấy được, huống hồ lẽ phải trái đúng sai vốn là vô hình, làm sao có thể tự mình thấu suốt? Vì sao kẻ điểm tô dung mạo đều biết soi mình vào gương sáng, còn người muốn tu dưỡng đức hạnh chẳng lẽ lại không biết tìm hỏi triết nhân (bậc trí tuệ)? Phải chăng bản thân ngu ngốc, sao lại mê muội nặng đến thế! Ấy là do lời trái tai thì khó nghe, lời thuận tai thì dễ chịu. Thứ khó nghe kia, chính là phương thuốc đắng nơi cổ họng; thứ dễ nghe này, lại là rượu độc ngọt lịm đầu môi! Bậc
minh vương nghe lời can gián, bệnh tình dẫu gặp vị đắng mà tiêu tan; kẻ ám chủ nghe theo lời nịnh hót, vì ngọt mà mất mạng. Chẳng phải đáng răn sao! Chẳng phải đáng răn sao!
